Wednesday, July 9, 2008

Những chuyện chưa kể về bé Thiện Nhân

XÃ HỘI

Những chuyện chưa kể về bé Thiện Nhân
Thứ hai, 7/7/2008, 15:56 GMT+7

Ngay khi vừa mở mắt chào đời, đứa trẻ ấy đã bị chính người sinh ra mình vứt bỏ, tạo nên định mệnh nghiệt ngã cho đời em: bị súc vật cắn mất một chân và mất đi bộ phận sinh dục. Em tưởng rằng đời mình đã hết. Nhưng giờ đây, em đã có cái tên mới: Thiện Nhân và gia đình mới…

>> Tổ ấm cho bé trai bị súc vật cắn
>> Vì sao bé bị bỏ rơi dẫn đến mất nhiều phần cơ thể?
>> Đã xác định được danh tính mẹ cháu bé bị bỏ rơi
>> Một trẻ sơ sinh bị hành xử dã man

sucvat1.jpg

Con phố nhỏ Hàng Bạc (Hà Nội) vẫn tấp nập dù cơn mưa tháng 6 đang rả rích khi chiều muôn. Chúng tôi đến thăm gia đình đã nhận nuôi cậu bé bị vứt bỏ ngày nào. Khỏe khoắn trong bộ đồ thun, cậu bé đứng bằng một chân, hai tay vịn thành ghế, mắt say sưa nhìn bà nội giã trầu trong chiếc cối đồng. Rồi cậu bé toét miệng cười, giằng lấy chiếc cối, đòi giã trầu cho bà ăn.

Tiếp chuyện chúng tôi, chị Mai Anh (mẹ nuôi bé Nhân) không giấu nổi sự xúc động: “Chứng kiến nỗi đau đớn đến tột cùng của đứa bé đang nằm ở ranh giới của cái chết – sự sinh tồn, tôi đã khóc thương, căm giận.

Tự nhiên, tôi nhớ lại cảm giác đau và tuyệt vọng khi thấy con cá mình nuôi ngày xưa chết. Con cá vàng óng ánh trong mắt tôi ngày ấy lộng lẫy đến tuyệt vời. Một ngày, khi tan học về, tôi phát hiện con cá nằm chết bên cạnh hồ. Cả đàn kiến bu đen kín. Chính tôi đã gây ra điều này vì đổ quá nhiều nước, con cá quẫy mạnh nên rơi ra ngoài”.

Khi trái tim người mẹ lên tiếng

Các ông bố sẽ không bao giờ hiểu cảm giác này vì chẳng có cơ hội nhận biết cử động đầu tiên của em bé trong bụng mẹ. Đó là cái quẫy rất nhẹ, giống như con cá bé xíu quẫy nước và đó là cảm nhận thiêng liêng đầu tiên của người mẹ về mầm sống nhỏ bé bắt đầu lớn lên trong cơ thể mình. Đó cũng là sợi dây đầu tiên, kết nỗi giữa con và mẹ. Cử động ấy nhỏ đến mong manh, nhưng lại mang đến niềm tự hào, hạnh phúc cho một người mẹ.

“Tôi rất sợ kiến. Tôi khóc thương con cá vàng của mình. Và tôi chợt thấy như đang bỏ quên đứa con của mình. Tôi tự nhủ, nhất định phải đón Thiện Nhân về để yêu thương, bù đắp”, chị Anh nói.

Lần đầu tiên gặp Nhân cũng là lần chị Mai Anh đưa bé đi chữa bệnh. Chị liên hệ với các bệnh viện trong, ngoài nước để tìm hiểu và chữa trị trường hợp mất bộ phận sinh dục và một chân. Các bác sĩ đều bảo cần phải điều trị gấp vì nếu để lâu, cột sống của trẻ sẽ bị lệch, mất thăng bằng. Hơn nữa, thằng bé đang trong tình trạng suy dinh dưỡng, thiếu máu và cơ thể bị nhiễm trùng. Chuyến đi chữa bệnh ấy có bà ngoại tháp tùng. Cuộc hành trình dài ấy giúp chị Mai Anh hiểu nhiều hơn về hoàn cảnh của Nhân.

sucvat2.jpg
Bé Thiện Nhân và gia đình mới của mình với bà nội, bố mẹ và hai anh trai trong chương trình Người xây tổ ấm của VTV

Về Hà Nội, chị đau đáu mãi hình ảnh đứa trẻ cụt chân, mất bộ phận sinh dục, cứ bò lê dưới nền đất bẩn thỉu. Trái tim mách bảo chị phải đón Nhân về nhà mình ngay, chứ nếu chờ đợi ai đó có lòng hảo tâm, nhận bé làm con nuôi hay một tổ chức nào đó nhận chữa cho Nhân thì đã muộn.

Chị nói chuyện với các con: “mẹ có ý định đón một em bé về. Mẹ của em bỏ em và em bị con thú ăn mất một cái chân”. Các con chị đều tỏ ra thương thằng bé và hỏi: “bao giờ mẹ đón em bé về?”. Đêm đó, nằm ngủ cạnh mẹ, đứa con trai nhỏ Hải Minh thỏ thẻ: “Mẹ biết tại sao con có hai chân không? Bởi vì mẹ yêu con”. Thấy các con như vậy, chị càng nung nấu ý nghĩ đón Nhân về nhà.

Chị đưa cho chồng xem tấm hình chụp Nhân trên điện thoại và bảo muốn nhận bé làm con nuôi. Anh khuyên vợ: “Cần phải suy nghĩ kỹ vì đây là cả mạng người. Gia đình mình cũng không giàu có gì, con cái lại ốm đau liên tục, bao nhiêu việc phải lo. Nếu nhận nuôi, hai vợ chồng phải lo lắng, chữa bệnh cho bé, liệu sức mình có kham nổi không?”.

Chị biết chồng nói đúng, nhưng lại nghĩ gia đình nào cũng có cái khó riêng, chỉ cần cố gắng vượt qua. Những ngày sau đó, chị thường giật mình lúc giữa đêm và luôn nghĩ về Nhân. Chị nói: “Tôi tưởng tượng cảnh tương lai Nhân sẽ cô độc và cảm thấy rất tội lỗi nếu mình không làm được gì cho bé. May mắn là sau đó, chồng tôi đã hiểu và ủng hộ vợ. Chúng tôi thưa chuyện với ông bà nội, ngoại. Ba ruột tôi phân tích những khó khăn chúng tôi sẽ vấp phải. Riêng mẹ hồ hởi và muốn trực tiếp nuôi dạy Nhân”.

suc3.jpg

Và tình yêu thương lan tỏa

“Gia đình lớn của tôi thường có những cơn bão nhỏ ào đến”, chị Mai Anh tâm sự. Suốt thời thơ ấu, chị từng chứng kiến cảnh nhà cháy trụi, ốm đau bệnh tật, tai nạn thảm khốc… ập xuống gia đình mình. Tất cả điều đó góp thêm sự mạnh mẽ, dũng cảm trong tính cách của chị. Đến khi kết hôn với anh Quang Nghinh, gia đình nhỏ của chị có 2 bé trai Thiên Minh, Hải Minh. Hai bé hay ốm đau nên nhiều lần, anh chị phải “ăn cơm bữa” tại bệnh viện để trông con. Thế nên, khi Mai Anh quyết định đưa Thiện Nhân về nuôi, cô bạn đồng nghiệp thân thiết Elka Ray dí dỏm: “Thiện Nhân bước vào ngôi nhà của Mai Anh rất hợp”.

Chị Mai Anh khẽ rùng mình khi chúng tôi nhắc lại chuyện Nhân bị bỏ rơi. Chị bảo: “Tôi không muốn nhớ lại ngôi nhà cũ của Nhân và nhắc về gia đình ấy. Tôi cũng không muốn sau này khi lớn lên, thằng bé bị ám ảnh bởi gia đình cũ. Giờ đây, Nhân là con trai tôi và tôi muốn bảo vệ con. Tôi muốn bé luôn có tiếng cười vui vẻ. Nhân đang cần một cuộc sống tinh thần lành mạnh, là mẹ, tôi hiểu rất rõ điều ấy”.

Nhân như được “lột xác” từ khi về chung sống với bố mẹ Nghinh – Anh. Chị Mai Anh hồ hởi: “Khi về đây, Nhân thích ăn cơm, trứng luộc và chuối. Khi chúng tôi đưa bất kỳ thứ gì, bé cũng đưa lên mũi ngửi. Mỗi lần được tôi bế, Nhân lấy tay quệt lên má tôi rồi lại đưa lên mũi ngửi. Em hay khóc, không thích tiếp xúc với ai, nhưng chỉ sau 2 tuần lễ, em nói chuyện lem lẻm bằng giọng Hà Nội. Những ngày đầu, chúng tôi bị stress nặng vì đêm ngủ, Nhân rất hay kêu rên. Thằng bé không khóc hay quấy rầy bố mẹ, nhưng chỉ rên rỉ rồi vật mình vật mẩy làm chăn màn, đệm drap lộn tùng phèo. Tối ngủ, Nhân hay bị rơi xuống đất, anh Nghinh sợ quá, phải hạ giường sát nền nhà cho con khỏi đau. Nhiều đêm, hai vợ chồng thức trắng, nghe tiếng con rên rỉ bởi những cơn đau xương mỗi khi thời tiết thay đổi mà không kìm được nước mắt”. chị Mai Anh kể.

suc4.jpg

Trong mái ấm nhỏ đó, 2 anh trai cưng chiều, yêu thương em Thiện Nhân hết mực. Thiên Minh hay được bé Nhân yêu cầu đánh đàn rồi sau đó mấy anh em cùng nhảy nhót vui vẻ theo tiếng nhạc. Chơi chán, mấy đứa trẻ chuyển sang trò trồng cây chuối… Nhân rất nhớ đồ vật trong nhà và biết “giữ của” cho các anh. Em có thể chỉ đúng tập vở của 2 anh: “Sách này của anh Thiên Minh, còn sách này kia của anh Hải Minh”. Đến tối, 3 anh em lại quây quần, cùng pha sữa. Thiên Minh chịu trách nhiệm rót nước ấm vào bình. Sau đó, bọn trẻ ngồi đếm từng muỗng sữa, chúng tôi sẽ cho cháu học trường dòng cùng 2 anh và học piano như anh Thiên Minh”.

Giờ đây, bé Nhân rất hồng hào, nhanh nhẹn, hoạt bát… không còn buồn bã như khi mới về gia đình. Chị Mai Anh cho biết, Nhân thay chàng chục bộ quần áo mỗi ngày và phải nấu quần áo trong nước nóng 2 tiếng. Hóa ra, Nhân bị ghẻ nặng. Nhiều lần, chị đưa con đến Bệnh viện Da liễu để chữa trị nhưng cứ dứt đợt này lại bùng lên đợt khác. Nhìn phần cổ tay Nhân vẫn còn những lớp da nhỏ bong lên sau một đợt ghẻ ngứa, chị cười: “Anh này ghẻ kềnh ghẻ càng, phải “lột” mãi mới trắng trẻo như vậy đấy!”.

Nhiều người không hiểu chuyện, cho là vợ chồng chị Mai Anh “mua việc vào thân”. Nếu nhận nuôi một em bé lành lặn thì không vấn đề gì, ở đây, Nhân lại là trường hợp đặc biệt. Còn chị Mai Anh quan niệm: “Nếu cứ đứng ở ngoài khó khăn và nhìn vào, người ta sẽ thấy sợ. Nhưng khi bước vào và đối diện với nó, mình sẽ không thấy sợ nữa.

suc5.jpg
Đã tìm thấy chút bình yên trong tâm hồn...

Chị Elka Ray ( người Canada) đã đến Việt Nam 13 năm và ở lại vì yêu đất nước hình chữ S. Elka là bạn thân của chị Mai Anh hơn 10 năm nay. Đón và nuôi Thiện Nhân là ý muốn của 2 người bạn. Hai chị ngày đêm tìm thông tin, đưa Thiện Nhân đi bệnh viện, tìm bác sĩ giỏi, đồng thời tìm kiếm nguồn hỗ trợ tài chính để chữa bệnh cho Nhân. Hai người phụ nữ này mong bé Nhân được giáo dục trong điều kiện tốt nhất. Tấm lòng của chị Elka và Mai Anh đã nhận được nhiều sự ủng hộ và động viên của các ông bố, bà mẹ từ rất nhiều nước trên thế giới. Ước mơ và mục tiêu lớn nhất của 2 chị là Thiện Nhân phải được phục hồi, hoàn thiện các chức năng như một người đàn ông bình thường và có thể lập gia đình.

Hiện giờ, vợ chồng chị Mai Anh rất vui vì nhận được thư của một bác sĩ người Mỹ đồng ý điều trị cho Nhân, Chị vui mừng cho biết: “Ông ấy nói có khả năng chữa cho Nhân trở thành… “super man”. Ông ấy sẽ làm đường tiết niệu và tạo bộ phận sinh dục cho Nhân giống như bao người bình thường khác. Nhưng riêng việc có con hay không thì phải xem Nhân đã bị thú ăn mất ống dẫn tinh hay chưa, vì hồi đưa bé sang Thái Lan chữa bệnh, các bác sĩ nói Nhân không còn đường ống dẫn tinh”. Nhưng niềm vui chưa qua thì nỗi lo đã tới, vợ chồng chị muốn đưa con sang Mỹ chữa trị nhưng chuyến đi vượt quá khả năng tài chính của hai vợ chồng. Đành phải chờ thêm những tấm lòng…

Thiện Nhân có những người bạn

CC Lee, họa sĩ vẽ tranh hoạt hình người Singapore, sau khi gửi tặng Thiện Nhân một số tiền đã tra cứu thông tin về các bác sĩ và lập blog riêng để gây quỹ giúp Thiện Nhân tại http://chewonitcomics.blogspot.com Nhờ trang blog và những bức tranh hoạt hình Thiện Nhân một chân nhưng ngộ nghĩnh, bên cạnh là bà mẹ to béo (mọi người trêu là nhờ chăm sóc Thiện Nhân nên mẹ Mai Anh còi sẽ to béo lên như thế) đã trở nên quen thuộc và có sức thu hút rất lớn đối với nhiều người Singapore. Nhờ vậy, Thiện Nhân trở nên “nổi tiếng “ và nhận được thư chia sẻ, giúp đỡ từ Singapore.

Eric, người sáng lập website quen thuộc về cha và con ở Singapore, biết được thông tin về bé Thiện Nhân, đã tạo ra một banner thông tin trên trang web của mình: www.BabyandPapa/forumsđể kết nối các thành viên và những người đọc trang web này giúp đỡ Thiện Nhân. Eric đã gửi thư cho gia đình Mai Anh: “Hy vọng sự nỗ lực dù nhỏ bé của tôi sẽ góp phần giúp Thiện Nhân được chữa trị và nuôi dạy tốt nhất”.

Khi biết câu chuyện của bé Thiện Nhân, Audrey (một người mẹ Singapore đã khóc rất nhiều) , đã cùng chồng (là người Việt) liên lạc với gia đình Thiện Nhân, mong muốn giúp em tìm được quỹ để chữa trị và đảm bảo cuộc sống, học tập thật tốt sau này. Audrey biết Thiện Nhân sinh ngày 15.7 nên trước đó 2 tháng, chị đã gửi quà và một bức tranh do con trai chị vẽ tặng bé Nhân nhân dịp sinh nhật 2 tuổi với lời chúc dễ thương: “Mong Thiện Nhân mau chóng khỏe mạnh”.

Cần lắm sự hỗ trợ dành cho Thiện Nhân

Cần lắm sự hỗ trợ dành cho Thiện Nhân
13/06/2008 09:44:35
Bé Thiện Nhân đang nằm điều trị tại 1 bệnh viện ở Thái Lan
Quyết định táo bạo của vợ chồng anh chị Phùng Quang Nghinh - Trần Mai Anh, trú tại 118 Hàng Bạc, Hoàn Kiếm, Hà Nội khi nhận cháu Hồ Thiện Nhân (ở xã Tam Thạnh, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) làm con nuôi sau nhiều ngày phải hoàn thành các thủ tục pháp lý khiến nhiều người nể phục.

Hồ Thiện Nhân chính là bé trai hai năm về trước bị chính mẹ đẻ vứt bỏ trong vườn, khiến em bị thú hoang cắn nát một chân phải và bộ phận sinh dục.Được nhận về làm con nuôi trong một gia đình trí thức ở Hà Nội, cuộc đời Thiện Nhân đã rẽ sang một lối ngoặt mới. Không lo lắng về vấn đề tài chính nuôi nấng Thiện Nhân, nhưng chi phí của những đợt trị liệu để Thiện Nhân có thể phát triển thể lực tốt lại là một thách thức không nhỏ đối với gia đình cha mẹ nuôi của em. Ngày 1/4 vừa rồi, phần chân cụt của Nhân đã được Trung tâm Vietcot lắp tặng chiếc chân giả, nhưng sẽ liên tục phải thay để phù hợp với sự phát triển của cậu bé. Trong hồ sơ bệnh án của bé Nhân ghi rất rõ: Phần chân phải bị cụt còn lại dài 12cm và chuyển động khá tốt, bác sĩ Jocelyn P.Nava, Da Nang Family Medical Practice khuyên rằng cần được thay chân giả hàng năm cho Nhân đến khi 7 tuổi, cứ 2 năm thay 1 lần cho đến khi 12-13 tuổi, cứ 3 năm 1 lần cho đến khi 21 tuổi (độ tuổi hoàn thiện khung xương), trong thời gian đó Nhân có thể được thay chân lần cuối cùng.

Một hành trình mới bắt đầu cho cả gia đình đầy lòng nhân ái ấy. Nhưng, chỉ đơn độc một gia đình để làm nên điều kỳ diệu thì thật khó.

Dù các bác sĩ Thái Lan đã đưa ra kết luận không thể chữa được cho Nhân, nhưng không dừng lại, ngày này qua ngày khác, anh chị Mai Anh - Quang Nghinh vẫn đang cố mò mẫm kiếm tìm thông tin qua thư điện tử, qua bạn bè, đồng nghiệp, qua trang web và đặc biệt, anh chị đã gửi kết quả khám bệnh của Nhân đến các bệnh viện lớn trên thế giới mong sao tìm được những lời khuyên tin cậy về các bước chữa trị phục hồi chức năng, có được sự hướng dẫn về cách tập luyện hàng ngày cho Nhân một cách tốt nhất và sẽ cố gắng chữa cho Nhân bằng bất kỳ giá nào.

Hiện tại, vết thương của Thiện Nhân rất phức tạp và gặp trở ngại rất lớn vì chưa tìm được một bệnh viện nào có thể cùng đáp ứng điều trị về cả 3 vấn đề: Chân, tay, xương khớp; bộ phận sinh dục và đường tiết niệu; tâm lý.

Trong câu chuyện với chúng tôi, chị Mai Anh cứ rớm nước mắt khi kể về những đau đớn Nhân phải chịu đựng do thời tiết thay đổi thất thường những ngày qua. Để Nhân được bù đắp những mất mát quá lớn của thân thể bé, rất mong các nhà khoa học, các tổ chức y tế, các nhà hảo tâm trong và ngoài nước hãy quan tâm giúp đỡ Nhân để khoả lấp sự không vuông tròn của bé…

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về địa chỉ: Chị Trần Mai Anh, số 118 Hàng Bạc, Hoàn Kiếm, Hà Nội; email: hanoiguppy@gmail.com hoặc elkeray@yahoo.com.

Phùng Linh (Tc Người Bảo trợ)

Tuesday, July 8, 2008

Destiny's child


Profile
Destiny’s child
Update: 1-7-2008

Abandoned at birth by his teenage mother in an uninhabited area of Quang Nam province, Phung Thien Nhan somehow survived, despite all the odds.


Phung Thien Nhan was born on July 15, 2006. His mother was just 17 years old and had no desire to be burdened with this child. Instead she covered the newly born infant under a pile of papaya leaves and bamboo and left him to fate. Somewhere on the side of a hill in Tam Thach commune, Nui Thanh district in Quang Nam province he laid for three days until a group of locals came across him.

Tragically, he had been mauled by an animal, probably a dog, and lost most of his right leg, testicles and penis. When he was rushed to a nearby hospital, doctors had no choice but to amputate his leg at the hip. The fact that he survived is however nothing short of miraculous. It was there that he was named Thien Nhan (Good person) by visiting Buddhist monks.

The doctors did their best to stabilise Thien Nhan but the hospital couldn’t afford to keep him. Nui Thanh district’s police launched an investigation to discover who had abandoned this baby. Eventually the mother’s family was tracked down – at this stage the young mother had taken off. Her parents lived in abject poverty and could barely afford to feed the child let alone provide adequate medical care or finance his rehabilitation. Yet astonishingly, the local authorities decided to return Thien Nhan to his birth mother’s family.

A kind soul
Word of Thien Nhan’s tumultuous first few days in the world had got out and it was even covered by national papers. After the story faded from most people’s minds, one journalist from Hanoi, Tran Mai Anh couldn’t stop wondering what had befallen the child, especially now that he had returned to the very family that had abandoned him.

Eventually Mai Anh decided she would try to find him and in December 2007 with the help of her friends she tracked him down in his family hut in Tam Thach. To say the condition he was in was a cause for alarm is a massive understatement. He was completely neglected, dirty, anaemic and suffering diarrhoea.

Mai Anh took it upon herself to take Thien Nhan to a medical centre where he could get urgent treatment. Then in March this year she made arrangements to adopt him and brought him back to live with her and her husband, Phung Quang Nghinh, and their two sons in Hanoi. “He escaped by a hair’s breadth and now he has the right to live like many other children,” says Mai Anh. But of course considering the extent of Thien Nhan’s injuries Mai Anh knew he would require more extensive treatment.

Day to day
At their house Nhan blithely plays with his toys. He is too small to understand the extent of his injuries. He is in fact a happy-go-lucky child. When his mother returns from work he embraces and kisses her. He likes to play with his brothers and recently he rushed to the defence of his older brother Minh when a bigger kid was bullying him. When he’s in the living room with one hand on the bedside, he stands up and waves with the other hand to everybody watching him.

This kid is a fighter. But Thien Nhan needs specialised physio to ensure the health of his good leg, stump and spine. As he is growing he also needs to get extensions to his prosthetic leg, which he received thanks to the generous support of VietCot, a locally-based German funded charity. In the evening he sometimes moves around without it. He drags his body around with his arms and sole leg at an amazing speed. He is proving to be a robust young boy, but he still requires extremely complicated medical treatment.

Doctor Joe Rosen of Dartmouth College in New Hampshire in the US, has agreed to oversee Thien Nhan’s complex genital reconstruction, which will, if everything goes to plan, take place in stages over the next 10-15 years. After reviewing reports and images of Thien Nhan’s injuries, several large hospitals had expressed regret that they would be unable to rebuild a functional penis.

Dartmouth, however, is doing pioneering research in tissue-reconstruction, and these techniques offer hope for Thien Nhan. When he gets to the US, Thien Nhan will also travel to Chicago where he will be examined by Doctor Childress, a leading expert in prosthetics. Mai Anh is hopeful that by mid-August this year, Thien Nhan will be able to travel to Dartmouth.

The US hospital has generously offered to help with fundraising for the surgery but Mai Anh and Nghinh will also step up their own fundraising efforts in the hope that Thien Nhan can have the best possible treatment available. His story has been already been featured in international papers, he has appeared on Vietnamese television and he’s even got his own Facebook page going!

Recently generous donations have been made by Asia Injury Prevention Foundation, an illustrator Lee Chee Chew from Singapore, Voice of Vietnam and kids from Doan Thi Diem School as well as Nhan Trong School in Hanoi. On her blog Mai Anh describes how one day a construction worker turned up at her with VND100,000 to donate.

“I hate to think how long he had to work in the sun and rain to earn that money,” wrote Mai Anh. But Thien Nhan still needs all the help he can get. If you would like to find out how you can get involved or would like to make a contribution to help pay for his medical care, rehabilitation and education, check out his blog at www.help-thien-nhan.blogspot.com. On this regularly updated blog you can also keep up to date with this brave little boy’s day-to-day progress.
Thanh Dat reports

Monday, July 7, 2008

Một góc nhỏ của nghề báo

Một góc nhỏ của nghề báo
06:32, 21/6/2008 (GMT+7) Một em bé sơ sinh bị bỏ rơi. Sinh linh bé bỏng, nhỏ nhoi tội nghiệp đang rất cần được nâng niu, ôm ấp đã phải chòi đạp nơi bờ bụi. Em đã mất một khúc chân, một phần cơ quan sinh dục, đói lạnh, mất máu, nhiễm trùng không chỉ là nguy cơ, còn khủng khiếp hơn thế.

Xin mở ngoặc, chúng ta có thể lên án, trách cứ người mẹ “bất đắc dĩ” của bé, một sản phẩm của lối sống buông thả, vô trách nhiệm, và sự thiếu hiểu biết cần thiết, nhất là sự thiếu vắng tình mẫu tử thiêng liêng mà tạo hóa đã gửi gắm nơi con người. Bởi một lẽ đơn giản: Điều cần thiết lúc này là hãy cứu lấy đứa bé.

Đứa bé tội nghiệp đã được phát hiện và cứu chữa. Tin và hình ảnh của cháu được đăng tải ở một số báo và được đưa lên mạng. Một gia đình ở Hà Nội đã đón nhận em về nuôi nấng, chăm sóc. Em đã có một cái tên đầy ý nghĩa: Phùng Thiện Nhân.Nhân ngày 1-6, chúng ta được gặp em trên màn ảnh nhỏ.

Còn đâu hình ảnh đứa bé sơ sinh vô cùng đáng thương, chỉ cách cái chết một sợi tóc hôm nào. Chúng ta xúc động ứa nước mắt khi nhìn thấy, dù đang thiếu một khúc chân và bị những thương tật khác, em vẫn hồn nhiên, lanh lợi, gương mặt vui tươi, ánh mắt trong sáng bò quanh mẹ.

Từ câu chuyện nhỏ này có thể thấy ba nguồn sức mạnh: Sức sống của con người, dù đó là một con người mới ra đời, vô cùng yếu ớt, sức sống của con người thật ghê gớm, bất chấp mọi nghịch cảnh phũ phàng.

Sức mạnh của tình thương, lòng nhân ái. Nuôi dưỡng và lo cho tương lai một đứa nhỏ cơ thể không toàn vẹn là một việc ai cũng biết không hề đơn giản, ngay với những người đầy đủ điều kiện vật chất. Những người nhận cháu về nuôi đã thật sự có một tình thương lớn, muốn gia đình mình thật sự là mái ấm mãi mãi của cháu. Nhờ tình thương ấy đã có Thiện Nhân hiện nay (và gia đình em đang liên hệ tìm kiếm mọi khả năng để cháu có thể trở nên một người hoàn toàn bình thường, gia đình cũng mong có sự trợ giúp, tiếp sức của mọi người).

Sức mạnh của báo chí, ở đây là khêu gợi, nhân lên tình thương yêu của con người, là cầu nối giữa những số phận cần được cưu mang với những tấm lòng nhân hậu sẵn sàng chia sẻ. Báo chí cách mạng có sức mạnh cao quý với những hoạt động đa dạng, phng phú.

Xin các nhà báo hãy quan tâm đến góc nhỏ này, hãy phát hiện các cảnh đời bất hạnh cần được cứu giúp, hãy biểu dương những tấm lòng vàng, những nghĩa cử vì cộng đồng. Các bạn sẽ làm cho bạn đọc thấy rằng: Trong vòng xoáy nghiệt ngã của kinh tế thị trường, không chỉ có những con người chạy theo lối sống thực dụng, vì đồng tiền và danh vị mà chà đạp lên tình nghĩa gia đình, quan hệ thầy trò, đồng chí, đồng nghiệp mà còn đó những con người giàu lòng nhân ái, đang sống và phát huy đạo lý truyền thống của dân tộc “thương người như thể thương thân” để mọi người yêu tin hơn và tích cực xây đắp cuộc đời này.

Đất nước ta, ngay cả rồi đây khi trở thành một nước phát triển, giàu mạnh, chắc chắn rằng vẫn còn đó những cảnh đời bất hạnh. Chúng ta không ai nghĩ rằng báo chí sẽ phát hiện được tất cả và huy động được cộng đồng, giải quyết được tất cả. Nhưng nếu ngòi bút của chúng ta xoa dịu được một nỗi đau, làm vơi đi một nỗi buồn thì từ góc độ nghề nghiệp chúng ta cũng có thể cho phép mình vui một chút, thanh thản một chút.

NGUYỄN ĐÌNH AN

Wednesday, July 2, 2008

Xin giúp bé Thiện Nhân


Xin giúp bé Thiện Nhân 23/06/2008

Bé trai bị mẹ bỏ rơi ở khu vực Núi Thành, tỉnh Quảng Nam, bị súc vật cắn mất một chân bên phải và cả bộ phận sinh dục ngay khi mới sinh ra giờ được một gia đình ở Hà Nội nhận về làm con nuôi.


Bé trai bị mẹ bỏ rơi ở khu vực Núi Thành, tỉnh Quảng Nam, bị súc vật cắn mất một chân bên phải và cả bộ phận sinh dục ngay khi mới sinh ra giờ được một gia đình ở Hà Nội nhận về làm con nuôi. Chuyện kể rằng, có một cậu bé bất hạnh được may mắn cứu sống khi mới 3 ngày tuổi. Em bị bỏ rơi trong tình trạng bị mất chân phải và bộ phận sinh dục.

thiennhan03.jpg


Đứa trẻ này được những người dân thôn 3, xã Tam Thạnh, huyện Núi Thành - Quảng Nam phát hiện sáng 16/7 tại khu vườn của ông Hồ L (...). Ngành giám định pháp y tỉnh đã có kết luận thương tích trên người cháu bé là do súc vật cắn xé. Không ai không thấy thương xót (có thể cả người mẹ dứt lòng bỏ con!) khi biết rằng lúc người ta tìm thấy cháu bé thì người cháu be bét máu và đầy kiến bu, da tím ngắt không còn một chút sự sống.

Có người bỏ đi sinh linh bé bỏng ấy, nhưng đã có người không cầm được nước mắt muốn nhận nuôi sinh linh bất hạnh đó. Đó là gia đình chị Mai Anh ở 118 Hàng Bạc, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Cháu bé được miêu tả là luôn mang nét buồn và nhạy cảm đó được đặt tên là Hồ Thiện Nhân.
(Trích từ VOV)

thiennhan02.jpg
Bé Thiện Nhân đang ngủ


Để biết thêm thông tin về Bé Thiện Nhân, xin tham khảo thêm tại

http://help-thien-nhan.blogspot.com/ (tiếng anh),

http://www.lovethiennhan.com (tiếng việt)

http://www.warlegacies.org/Donate.htm
Bạn cũng có thể liên lạc với Elka elkeray@yahoo.com (tiếng anh)
và mẹ của Thiện Nhân hanoiguppy@gmail.com (tiếng việt).
Tổng hợp báo chí
(Lao động) Nhân lên lòng thiện, điều nhân
Chuyện cổ tích về bé Phùng Thiện Nhân
(VTV) Tổ ấm mới của bé Nhân
Báo tiếng Tây Ban Nha
(Thanh Niên) Cái thiện trong đời thường

MILKNMORE ĐÓNG GÓP VÀO QUỸ ỦNG HỘ BÉ PHÙNG THIỆN NHÂN

MILKNMORE ĐÓNG GÓP VÀO QUỸ ỦNG HỘ BÉ PHÙNG THIỆN NHÂN
Ngày 20 tháng 6 năm 2008, MilknMore tham gia tài trợ các sản phẩm bán đấu giá nhằm gây quỹ ủng hộ cho bé Phùng Thiện Nhân - Cậu bé bị bỏ rơi ở Quảng Nam ngay sau khi sinh và bị súc vật cắn mất một phần cơ thể. Hiện nay bé Phùng Thiện Nhân đã tìm được tổ ấm mới tại Hà Nội.
Số tiền thu được từ cuộc bán đấu giá sẽ được trao cho gia đình cha mẹ nuôi bé Thiện Nhân hỗ trợ việc chữa bệnh cho bé tại Mỹ dự kiến vào tháng 8 năm 2008.
Chương trình được tạp chí Đẹp bảo trợ và tổ chức, ngoài ra còn có sự tham gia của nhiều nhà tài trợ là những thương hiệu nổi tiếng như: Lancome, Davines, Menard, Nine West… và MilknMore.
Ngoài các sản phẩm phần ủng hộ tham gia cuộc bán đấu giá gây quỹ từ thiện, MilknMore đã trao tặng các hộp sữa New Zealand cho bé Thiện Nhân và gia đình.

Thursday, June 26, 2008

Xem thông tin về Thiện Nhân và Nhật ký chú lính chì ở đâu

Xem thông tin về Thiện Nhân và Nhật ký chú lính chì ở đâu

12:56 chiều Thông tin chung

Để thông tin về Thiện Nhân đến được đầy đủ nhất với bạn đọc quan tâm. aFamily đã tạo một Blog Nhật ký Chú lính chì để mẹ con viết cho con hàng ngày. Ngoài ra, trong thời gian tới aFamily đã đặt một Ngôi nhà trên trang chủ của trang để cập nhật các thông tin từ blog Nhật ký Chú Lính chì, đồng thời để bạn đọc có thể gửi chia sẻ cho con .

Những chia sẻ ngắn, các bạn nên gửi vào bình luận ở cuối mỗi bài viết.

Những tâm sự chia sẻ dài hơn 1000 từ, xin vui lòng ấn vào nút Gửi bài viết chia sẻ” màu cam trong Ngôi nhà Thiện Nhân trên trang chủ afamily.vn. Biên tập viên sẽ đăng bài chia sẻ của bạn trong mục “ Các bài chia sẻ trong thời gian sớm nhất.

XIn lưu ý! Các bài viết chia sẻ được đăng trên aFamily được hưởng nhuận bút của tòa sọan. Và trang aFamily xin phép tác giả được chuyển số tiền này tới mẹ của Thiện Nhân để góp vào số tiền chữa trị cho bé, mà chúng tôi biết là sẽ cần nhiều hơn nữa trong thời gian tới.

Blog Nhật ký chú lính chì có thể truy cập theo địa chỉ:

http://bnok.vn/nhatkychulinhchi/

hoặc nhấn chuột vào hình Blog Chú Lính chì phía trên trang chủ aFamily.

Ngoài ra, trong thời gian tới, chúng tôi cập nhật đều đặn các bài và trỏ đường dẫn sang blog của bé trên trang chủ afamily.vn

Xin cảm ơn.

BBT aFamily

Monday, June 23, 2008

Bé Thiện Nhân có blog

Thứ Hai, 23/06/2008 - 7:55 AM

Bé Thiện Nhân có blog


Blog do mẹ Thiện Nhân, chị Mai Anh viết. Blog này sẽ ghi chép lại sự phát triển của bé Thiện Nhân và những nỗ lực để bé có thể phát triển bình thường.

Câu chuyện về bé Thiện Nhân được đưa lên báo, truyền hình làm xúc động hàng triệu người dân Việt Nam. Bé đã có gia đình mới nhưng với bố mẹ nuôi của bé, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Hiện bé phải đối mặt với rất nhiều vấn đề về sức khỏe.

Ngoài việc chữa trị tiêu chảy, ghẻ lở, bé còn phải chống lại nguy cơ vẹo xương sống do mất cân bằng hiện đang được xử lý bằng chân giả của Trung tâm Vietcot. Cứ 1-2 tuần là cái chân giả lại ngắn hơn chân thật, và sẽ liên tục như vậy cho đến 18 tuổi.

Toàn bộ 2 tinh hoàn bị mất, có nghĩa là vấn đề về hoocmôn và giới tính sẽ bị ảnh hưởng trong vài năm tới. Thiện Nhân đã được bố mẹ nuôi đưa sang Thái Lan nhưng các bác sĩ nói rằng ở Thái Lan không có khả năng tái tạo bộ phận sinh dục cho bé. May ra thì chỉ có ở Mỹ. Đến giờ đó vẫn là vết thương hở, bé vẫn chưa thể tiểu tiện bình thường.

Hãy cùng vào blog của bé để dõi theo sự phát triển và gửi những lời chia sẻ, động viên đến bố mẹ của bé.

Được biết website aFamily.vn đã xin phép sẽ gửi nhuận bút của những bài chia sẻ tới gia đình bé, góp thêm vào phần dành dụm để chữa trị cho Nhân trong thời gian tới, một việc sẽ cần theo đuổi lâu dài.

Hôm nay cha mẹ chia tay với blog hanoiguppy của Thiện Nhân mặc dù các cô các chú yêu con đã đặt Nhật ký của con làm trang chủ của máy tính cơ quan, máy xách tay và cả máy tính ở nhà nữa.

Tất cả chỉ tại cha mẹ Nhân kém về "khoa học kỹ thuật" nên không biết phải làm sao khi blogspot không thể truy cập. Đến ngay bản thân cha mẹ muốn viết Nhật ký cũng phải khó khăn lắm mới login nổi và rất nhiều, rất nhiều các bố, các mẹ yêu thương Nhân tìm mọi cách cũng chẳng thể nào truy cập được để dõi theo bước đi của Thiện Nhân được.

Các cô chú ở
aFamily.vn đã tặng Thiện Nhân một blog mà trước hết
1. Đạt tiêu chuẩn ai ở đâu cũng xem được.
2. Hợp với những gì mẹ tự đặt ra yêu cầu với một "blog chuẩn của mẹ".
3. Được hỗ trợ về kỹ thuật trong thời gian đầu trứng nước với các kiểu loại bloggg bnokkk.
4. Cái tên afamily đặt cho blog mới của con làm mẹ thấy gần gũi và rất "Thiện Nhân" . blog Chú lính chì

Và cuối cùng
5. Các cô chú ở afamily yêu cu Nhân của mẹ

Chú lính chì còn có một "ngôi nhà nhỏ ấm áp" tại
http://blog.afamily.vn

Cha Mẹ của Thiện Nhân

Xem thêm:
Chủ đề Chia sẻ tình thương với Thiện Nhân

Video Clip Bé Thiện Nhân ngủ gật

Thiện Nhân và Blog Chú lính chì bé bỏng

PV

Phẫu thuật cho bé Thiện Nhân chỉ được giảm một phần viện phí

Phẫu thuật cho bé Thiện Nhân chỉ được giảm một phần viện phí
Lao Động số 141 Ngày 23/06/2008 Cập nhật: 8:18 AM, 23/06/2008


(LĐ) - Theo thông tin ngày 22.6 từ chị Trần Mai Anh - mẹ nuôi của bé Phùng Thiện Nhân, một bác sĩ ở Mỹ vừa email thông báo những nội dung ban đầu cho chị khi họ nhận được đề nghị từ gia đình.

Theo email, nếu được, từ giữa tháng 8.2008, gia đình đưa Thiện Nhân sẽ đến Bệnh viện ĐH Tổng hợp Dartmouth ở New Hampshire (Mỹ) để phẫu thuật niệu đạo và tạo hình bộ phận giả công nghệ cao. Dự kiến Thiện Nhân sẽ cần ở Mỹ khoảng 6 tháng trong chuyến đi đầu này.

Tiến sĩ Joe Rosen của Đại học Dartmouth đồng ý giám sát quá trình tái tạo bộ phận sinh dục phức tạp của Thiện Nhân, việc này sẽ phải tiến hành theo từng giai đoạn từ 10 - 15 năm.

Sau khi xem xét các báo cáo và hình ảnh về thương tổn của Thiện Nhân, nhiều bệnh viện lớn trả lời là họ không thể tái tạo dương vật hoạt động được. Tuy nhiên, Đại học Dartmouth đang tiến hành nghiên cứu tiên phong trong tái tạo mô, và những kỹ thuật này mang lại hy vọng cho Thiện Nhân.

Cũng theo email này, trong thời gian sang Mỹ, Thiện Nhân cũng sẽ kiểm tra vấn đề chân. Tiến sĩ Joe cũng đã xác nhận rằng tiến sĩ Childress (ở Chicago) sẽ nhận chữa và đánh giá rằng tiến sĩ Childress có chuyên môn tốt nhất trong lĩnh vực này. Nhưng đây cũng là một quá trình lâu dài vì Thiện Nhân sẽ cần thay chân mới liên tục cho đến khi hoàn toàn trưởng thành.

Mặc dù có thể được xét giảm một số loại phí bệnh viện, nhưng Thiện Nhân không được tài trợ hoàn toàn cho chi phí chữa bệnh, thuốc men, đi lại, ăn ở cho thời gian chữa trị lâu dài.

Chị Trần Mai Anh cho biết, đang tiếp tục trao đổi qua email với các bác sĩ ở Mỹ để tìm kiếm khả năng tốt nhất cho bé Thiện Nhân.

Tô Phán

Thursday, June 19, 2008

Thiện Nhân và Blog Chú lính chì bé bỏng

Thiện Nhân và Blog Chú lính chì bé bỏng
( 17/06/2008 19:06:21)
Video Thiện Nhân đang ngủ gật

(aFamily) - Chú lính chì trong câu chuyện cổ tích Anđecxen chỉ có một chân, nhưng đầy lòng hào hiệp, tình yêu và lòng dũng cảm. Blog Chú Lính chì là câu chuyện cổ tích đời thường về Thiện Nhân.

Đã gần 2 năm trôi qua kể từ câu chuyện trên Núi Thành, Quảng Nam về một đứa trẻ với bản năng sống mãnh liệt đã sống sót sau những tai họa không tưởng tượng nổi. May mắn hơn, đứa trẻ ấy đã tìm được một tổ ấm đúng nghĩa.

Đầu tháng 6 vừa rồi, đến gia đình Mai Anh thăm bé Thiện Nhân, tôi ngỡ ngàng trước thân hình nhỏ bé, lê thoăn thoắt bằng hai cánh tay và 1 chân. Khuôn mặt trẻ thơ thông minh, có phần bướng bỉnh nhưng đáng yêu vô cùng. Dù vốn là người rất nhút nhát trước bệnh tật, mà tự nhiên hai tay tôi dang ra, miệng bật lời âu yếm “Cho cô bế em tí nào!”

“Không!” - là tiếng trả lời dứt khoát từ cái miệng xinh xinh. Bé lê đi thoăn thoắt, rồi sà vào lòng ông anh họ ở quê ra chơi, miệng bi bô “Anh, anh”. Trước khi đi lên gác, tôi chào bé “Bai bai nào!”. Hai cánh tay trẻ thơ giơ lên vẫy rối rít, gương mặt bầu bĩnh và vô tư là sự đối lập đến xé lòng với ống quần lõng thõng bên chân phải.

Nhìn vòng tay ôm lấy anh của con, dáng vẻ hiền lành của bà cụ già (bà nội) tóc đã bạc phơ vẫn ngồi giữ cháu lúc chúng tôi vừa đến, rồi lần lượt gặp anh Minh lớn Minh bé xinh xắn và ngoan ngõan, tôi cảm thấy ấm áp và yên tâm khi Nhân đã được yêu thương thực sự.



Thấy tôi thắc mắc con vẫn đóng bỉm trong tiết trời tháng 6 khá nóng, Mai Anh - mẹ bé giải thích “ Vết thương của con là vết thương hở, cứ một chốc là nước tiểu lại rỉ ra, không đóng thì nhiễm bẩn và có thể nhiễm trùng”.

Vậy là vẫn còn nhiều điều phải lo lắng về con. Sống rồi, và được yêu thương , hai điều có ý nghĩa lớn lao. Nhưng đến khi lớn hơn, biết hơn về mình, về xung quanh, con sẽ đối mặt với mất mát của mình như thế nào? Đến khi đi học, bạn bè sẽ trêu chọc, con sẽ ra sao?

Mai Anh rùng mình.

Đứa trẻ bình thường bị bỏ rơi đã tội nghiệp. Con còn bị tàn tật nặng nề. Chỉ vài năm nữa thôi, giới tính sẽ là vấn đề ảnh hưởng lớn đến sự phát triển của con về thể chất và tâm lý.

Cứu để con được sống, nhưng điều quan trọng sau đó là cho con cuộc sống như thế nào. Đó là điều gia đình trăn trở.

Không chỉ cần Yêu thương, con còn cần được cảm thấy mình gần với người bình thường.

Mỗi ngày là một câu chuyện về sự đấu tranh, sự đau đớn và chiến thắng tật nguyền của con. Ngày thì con khóc vì đau khi lắp chân giả, ngày con cười trong niềm vui của cả nhà thấy con đã thích nghi hơn, đêm con ngồi rên rỉ như con quỷ nhỏ vì đau làm bố mẹ mấy ngày liền như người điên vì bị stress và bất lực…. Những giây phút cười ngặt nghẽo với ngộ nghĩnh rất người thường của con...

Con là một đứa trẻ, nhưng khác bao đứa trẻ khác quá, khác từ khát vọng sống, khác từ khả năng thích nghi, nhạy cảm… và khác vì đã mất đi những bộ phận của cơ thể một người thường.

Mỗi ngày của con là một ngày tranh đấu với số phận. Bố mẹ, ông bà, các anh và biết bao người thương con sẽ dõi theo con từng ngày. Chia sẻ với con, để sau này lớn lên, mẹ con sẽ cho con biết sự thực về số phận của mình, đọc lại những dòng yêu thương ngày hôm nay các ông bà, cô bác , anh chị gửi cho con, con sẽ hiểu mình đã được yêu thương như thế nào. Con sẽ có niềm tin để sống, để đem lòng thiện, điều nhân đến với mọi người. Cái tên của con là do trời đặt, tấm lòng của bao người đặt cho con.

Chú lính chì bé bỏng. Chú lính chì chỉ có một chân, nhưng đầy lòng hào hiệp, tình yêu và lòng dũng cảm - nhân vật trong câu chuyện cổ tích Anđecxen. Con cũng là chú lính chì trong câu chuyện cổ tích đời thường.

Blog Chú Lính chì trang aFamily dành tặng cho con, để mẹ con viết về những bước chân hàng ngày của con trong cuộc đấu tranh với số phận. Mọi người sẽ dõi theo và yêu thương con.

Hôm nay cha mẹ chia tay với blog hanoiguppy của Thiện Nhân mặc dù các cô các chú yêu con đã đặt Nhật ký của con làm trang chủ của máy tính cơ quan, máy xách tay và cả máy tính ở nhà nữa.

Tất cả chỉ tại cha mẹ Nhân kém về "khoa học kỹ thuật" nên không biết phải làm sao khi blogspotkhông thể truy cập. Đến ngay bản thân cha mẹ muốn viết Nhật ký cũng phải khó khăn lắm mới login nổi và rất nhiều, rất nhiều các bố, các mẹ yêu thương Nhân tìm mọi cách cũng chẳng thể nào truy cập được để dõi theo bước đi của Thiện Nhân được.

Các cô chú ở
afamily.vnđã tặng Thiện Nhân một blog mà trước hết
1. Đạt tiêu chuẩn ai ở đâu cũng xem được.
2. Hợp với những gì mẹ tự đặt ra yêu cầu với một "blog chuẩn của mẹ".
3. Được hỗ trợ về kỹ thuật trong thời gian đầu trứng nước với các kiểu loại bloggg bnokkk.
4. Cái tên afamily đặt cho blog mới của con làm mẹ thấy gần gũi và rất "Thiện Nhân"
http://bnok.vn/nhatkychulinhchi.

Và cuối cùng
5. Các cô chú ở afamily yêu cu Nhân của mẹ

Chú lính chì còn có một "ngôi nhà nhỏ ấm áp" tại
http://afamily.vn

Bố Thiện Nhân và Mẹ Thiện Nhân


N.A

Tuesday, June 17, 2008

Bé Thiện Nhân đón quà của độc giả Game Thủ.net


Bé Thiện Nhân đón quà của độc giả Game Thủ.net

Chiều qua 6/6, ban biên tập tờ báo đã đến địa chỉ 118 Hàng Bạc (Hà Nội) để chuyển cho em bé bị súc vật cắn số tiền 1,7 triệu đồng do độc giả Lã Bố ở số 4 Tú Xương (TP.HCM) và một quân nhân tại Quảng Ninh gửi về.

Bé Nhân vui vẻ bên đàn piano.
Bé Nhân vui vẻ bên đàn piano.

Tuy vừa hồi phục sau 2 ngày cảm nhẹ, nhưng bé Phùng Thiện Nhân hiện đã rất hoạt bát, liên tục vui đùa. Em ngồi rất vững chãi trên chiếc ghế đẩu để với tay bấm các phim đàn dương cầm trong khi nhoẻn miệng cười.

Ban biên tập báo Game Thủ.net tiếp tục khuyến khích độc giả gửi những món quà nhân nghĩa về cho bé. Thông tin về người quyên góp sẽ cập nhật thường xuyên trên trang báo.

Nếu gửi tiền mặt, xin chuyển tới địa chỉ: Bà Nguyễn Thị Thúy, báo Game Thủ.net, số 48 Vạn Bảo, Vạn Phúc, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: (84.4) 2991288 - máy lẻ: 4890. Vui lòng ghi rõ họ tên, điện thoại liên lạc và mục đích chuyển tiền. Ngoài ra, độc giả cũng có thể chuyển trực tiếp đến nhà bé: số 118 Hàng Bạc, Hà Nội.

Hoặc nếu sử dụng tài khoản, xin chuyển về tài khoản số 0021001140679. Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Thúy, Ngân hàng Vietcombank Hà Nội. Khi quyên góp hãy cung cấp cho chúng tôi thông tin tên, số tài khoản và số tiền quyên góp của bạn về địa chỉ nguyenthuy@gamethu.net hoặc gửi tin về số điện thoại di động 0982106899 để ban biên tập công khai danh sách.

Số tiền ủng hộ sẽ được Game Thủ.net chuyển đến nhà bé Phùng Thiện Nhân.

Ban biên tập chuyển lòng hảo tâm của độc giả đến tay Nhân.

Bé Nhân sinh ra ở một vùng núi tỉnh Quảng Nam. Người mẹ trẻ sinh năm 1987 bỏ rơi bé sau khi sinh tại bụi chuối sau nhà. Nhân được người dân trong thôn phát hiện trong tình trạng nguy kịch, mất chân phải và bộ phận sinh dục, người be bét máu (do bị súc vật cắn xé) và đầy kiến bu, da tím ngắt. May nhờ có sự phát hiện của bà con hàng xóm và sự tận tình cứu chữa của các bác sĩ Bệnh viện Đa khoa Quảng Nam, bé đã được cứu sống.

Sau khi điều trị ở Bệnh viện Quảng Nam 2 tháng, bé được một nhà chùa đón về nuôi, đặt tên là Hồ Thiện Nhân. Khi tìm được ông bà ngoại của bé, nhà chùa đã đưa bé về để được đoàn tụ với gia đình.

Qua Webtretho, một người phụ nữ tên là Mai Anh tìm được thông tin và thường xuyên giúp đỡ cho bé. Cuối cùng, chị đã đi đến quyết định nhận cháu làm con nuôi.

Ban biên tập

Sunday, June 8, 2008

Phóng Sự Ðặc Biệt Từ Việt Nam: Câu Chuyện Của Một Em Bé Tật Nguyền

Phóng Sự Ðặc Biệt Từ Việt Nam: Câu Chuyện Của Một Em Bé Tật Nguyền
6/7/2008

Tin Saigon - Thông tín viên SB-TN từ trong nước gởi ra bản tin về câu chuyện thương tâm của một em bé tật nguyền bị súc vật ăn gần hết thân thể, gây chấn động lương tâm của hàng triệu người Việt Nam. Mời quý vị cùng theo dõi trong phóng sự từ Việt Nam gởi ra sau đây (video 3 phút).



Tuesday, June 3, 2008

Bé Phùng Thiện Nhân sẽ được điều trị tại Mỹ

Cập nhật, Thứ hai, 02/06/2008, 10:30 GMT+7

Bé Phùng Thiện Nhân sẽ được điều trị tại Mỹ

(VOV)_ Hồ sơ bệnh án của bé Phùng Thiện Nhân đã được ông Greig Craft, Chủ tịch Quỹ phòng chống thương vong châu Á gửi sang Mỹ. Là người đã luôn quan tâm đến số phận của Thiện Nhân từ khi hoàn cảnh của bé được phản ánh trên báo chí, ông Greig Craft đã rất xúc động khi biết tin Thiện Nhân được vợ chồng nhà báo Phùng Quang Nghinh nhận làm con nuôi. Bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với nghĩa cử này, ông Greig Craft đã liên hệ với bạn bè của mình để có thể tạo điều kiện giúp Thiện Nhân được điều trị tại một cơ sở y tế hàng đầu tại Mỹ.

Quỹ phòng chống thương vong châu Á trao quà cho bé Nhân (áo vàng ở giữa)
và cha mẹ nuôi


Thông tin này được xác nhận trong buổi lễ tặng quà cho Thiện Nhân do Quỹ phòng chống thương vong châu Á tổ chức ở Hà Nội nhân ngày Quốc tế thiếu nhi 1/6. Cũng tại buổi lễ này, Quỹ Phòng chống Thương vong châu Á và tập thể nhân viên công ty Protec đã trao tặng số tiền 20 triệu đồng cho cha mẹ nuôi của Thiện Nhân để hỗ trợ việc chữa trị cho cháu.

Như vậy, sau khi trở thành con nuôi của cặp vợ chồng nhà báo Mai Anh – Quang Nghinh, Phùng Thiện Nhân, một em bé bị bỏ rơi từ khi lọt lòng vẫn tiếp tục nhận được những sự chia sẻ của cộng đồng.

Phạm Trung Tuyến

Monday, June 2, 2008

Cuộc hội ngộ của hai em bé bất hạnh

Cuộc hội ngộ của hai em bé bất hạnh

Mang theo một con gấu bông, bé Thiện Nhân được mẹ Mai Anh và bố đưa vào Viện 108 thăm và tặng cho bé Linh. Nhân ra sức cưng chiều em, nựng má, gần gũi nhưng vẫn còn xa lạ nên bé Linh sợ quá, khóc òa lên. Nhiều bà mẹ vào thăm nhìn hai anh em cũng không khỏi rơi nước mắt.
>>Số phận bé trai 15 tháng tuổi bị u máu
>>Bé trai bị u máu đã được đi chữa bệnh

Thiện Nhân được bố mẹ đưa vào Viện 108 để thăm em Linh. Bé đã tặng gấu bông cho bé Linh.

"Nào, anh yêu một tí nào!".

Anh "xông" vào nựng em.

Bé Linh buồn ngủ, Thiện Nhân ru cho em.

Hai số phận, hai tâm trạng. Chị Mai Anh cho biết, vợ chồng chị đang cố gắng gửi hồ sơ đến các nơi để làm phẫu thuật cho bé Thiện Nhân.

Anh cưng em quá, bé Linh chưa quen nên chỉ biết khóc.

Bây giờ, bé Thiện Nhân đã vui vẻ với gia đình mới ở Hà Nội.

Em buồn ngủ, anh ngồi chơi một mình.

Nụ cười hiếm hoi của bé Linh. Bé được các bác sĩ Viện 108 hội chẩn và sẽ sớm có biện pháp điều trị trong thời gian tới với căn bệnh u máu.
Thiện Nhân chào em Linh trước khi về nhà.

Bài và ảnh: Quang Việt

Xin mở rộng tấm lòng vàng trợ giúp khẩn cấp hai cháu bé vô cùng bất hạnh


Xin mở rộng tấm lòng vàng trợ giúp khẩn cấp hai cháu bé vô cùng bất hạnh

1. Một cháu nhà ở miền núi, thuộc bản Mét, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình, có người cha nghiện ma tuý đến mất nhân tính. Vợ can ngăn nhiều lần, khuyên đi cai nghiện, không được. Vợ chồng ngày càng mâu thuẫn sâu sắc. Đêm 13-9-2006, tên chồng đã dùng dao đâm chết vợ một cách dã man, rồi y khoá trái cửa, đốt nhà và đốt cháy cả vợ con. Y khai đã tưới 32 lít xăng, châm lửa rồi bỏ chạy về thị xã Ninh Bình trốn. Đứa con 9 tuổi, mới vào học lớp 3 được mấy ngày, đang ngủ say trên giường, hoảng hốt vùng dậy, thấy mẹ, mình bê bết máu đang cố hết sức tàn lực kiệt nhoài ra cửa kêu cứu con không được, chết gục ngay bên cửa! Lửa cháy bốn bề! Trần nhà bằng nhựa, từng mảng lửa tới tấp rơi xuống đầu, xuống tai, xuống vai thằng bé! Khi bà con trong bản thấy lửa cháy to, chạy đến cứu, phá được cửa, thấy một cháu bé nhào ra, toàn thân lửa cháy rừng rực như một cây đuốc sống! Ông bà ngoại cháu ở bản bên, cách chừng vài cây số, hoảng hốt chạy đến, người đau xót lo hậu sự cho con gái, người xót xa gấp rút đưa cháu ngoại đi cấp cứu. Bệnh viện tỉnh đã cứu cháu sống. Nhưng toàn thân cháu bị bỏng rất nặng, khắp nơi trên cơ thể cháu sưng mọng lên từng cục lớn; chân tay bị di dạng, co quắp lại! Bệnh viện xác nhận: cháu bị giảm sút mất 63% sức khoẻ. Ông bố bất nhân, thất đức bị Toà án tỉnh Ninh Bình rồi Toà án Nhân dân tối cao xử phúc thẩm y án tử hình; bản án được thi hành ngày từ 8-1-2007. Còn đứa con thì quyết sống và nhất định không chịu bỏ học. Hàng ngày, cháu đòi ông ngoại đạp xe bảy, tám cây số đường núi chở cháu đến trường; bàn tay phải bị co quắp, rút cơ cứng lại, cháu phải cặp bút vào kẽ ngón tay cái để viết, vậy mà chữ viết của cháu vẫn rất tròn trịa, đều đặn; bài làm của cháu vẫn đạt tới điểm 10.

Một ngày đầu tháng 4-2008 vừa rồi, hai ông cháu vừa từ Huế trở về, sau khi cháu được các bác sĩ trong đoàn phẫu thuật Mỹ mổ bàn tay phải, để cháu có thể cầm bút viết dễ dàng hơn. Nhưng các bác sĩ ta và Mỹ đều nói: cháu cần qua hàng chục lần phẫu thuật nữa mới mong có tương lai! Mà ông bà ngoại cháu là một gia đình nông dân miền núi rất nghèo, chỉ có ngô với khoai! Tiền chi phí nuôi dưỡng và phẫu thuật cho cháu lành lặn, trưởng thành lớn lắm, cho nên cháu cần lắm những sự trợ giúp của những tổ chức xã hội và những tấm lòng từ thiện!

Cháu là Nguyễn Đức Mạnh, sinh năm 1997, hiện là học sinh giỏi Lớp 4A, trường tiểu học xã Kỳ Phú, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình.

Mọi sự sẻ chia, giúp đỡ cháu Nguyễn Đức Mạnh, xin gửi thẳng về ông ngoại đang nuôi dưỡng cháu theo địa chỉ: ông Quách Đại Tới, ở bản Xăm, xã Kỳ Phú, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình.

2. Một cháu khác bị mẹ (một trẻ vị thành niên nhỡ nhàng) bỏ rơi ngay khi mới lọt lòng!

Người dân địa phương ở Núi Thành, Quảng Nam nhặt được trong khu vườn hoang một hài nhi trần truồng, tái xám, bị kiến bu đầy người, bộ phận sinh dục và chân phải bị thú vật cắn đứt nham nhở, chân cụt gần đến bẹn! Hai tháng sau khi được cấp cứu (khoảng 72 giờ sinh), Bệnh viện tỉnh Quảng Nam đã giành lại cho cháu sự sống, và Nhà Chùa, khi đến thăm nuôi cháu tại Bệnh viện.

Mẹ cháu biết lỗi, cùng ông bà ngoại đón cháu ra viện, nhưng nhà nghèo quá, xót xa, bế tắc không biết làm cách nào để nuôi một đứa cháu cụt chân và mất bộ phận sinh dục! Nhiều người từ tâm đến chăm sóc và trợ giúp cháu đều lo lắng: làm sao có tiền để cháu được chăm sóc y tế đặc biệt?

Biết được thông tin trên đây, chị Trần Mai Anh, một nhà báo từ Hà Nội đã tìm vào nhà cháu ở tận Núi Thành, Quảng Nam, góp phần giúp đỡ cháu, hoàn thành các thủ tục nhận cháu làm con nuôi gia đình.

Hiện nay, cháu đang được sống trong một gia đình ấm cúng, yên bình ở 118 Hàng Bạc, Hà Nội, có cha mẹ nuôi, có bà nội bà ngoại nuôi, và hàng ngày cháu được chơi vui với hai anh trai ngoan ngoãn, kháu khỉnh (một lên tám, một lên ba) là con ruột của vợ chồng anh chị Mai + Nghi.

Các bác sĩ ở Bệnh viện nước ngoài Đà Nẵng (Family Medical Paractice) và Bệnh viện Việt - Pháp, Hà Nội đều khuyên: để khỏi ảnh hưởng bị vẹo cột sống, trước hết, phải lắp chân giả cho cháu, và thay 2 tháng một lần; từ đến 7 tuổi phải thay mỗi năm một lần, từ 7-13 tuổi thay 2 năm một lần, từ 13-21 tuổi phải thay 3 năm một lần. Đến lúc đó khung xương ổn định mới không phải thay nữa.

Cháu đã được cha mẹ nuôi động viên, giúp đỡ để bước đi đau đớn, khó nhọc với cái chân giả đầu tiên (tuy chỉ rất nhỏ và chỉ bằng gỗ cũng đã hết 800 USD) và đã làm hộ chiếu cho cháu để mấy ngày tới sang Thái Lan chữa chạy.

Nhưng con đường từ nay đến lúc lành lặn, trưởng thành, nên người có ích cho xã hội của cháu còn vô cùng dài, vô cùng cơ cực, khó khăn đối với gia đình bố mẹ nuôi cháu - một gia đình nhà báo, ăn lương tháng. Bởi vậy trường hợp cháu là một cảnh ngộ quá bất hạnh và đặc biệt thương tâm!

Mọi sự trợ giúp cho cháu xin gửi thẳng tới mẹ nuôi của cháu, theo địa chỉ: Chị Trần Mai Anh, 118 phố Hàng Bạc, Hà Nội.

Nguyễn Thị Mỹ Dung

Mẹ yêu con

Trích blog Cici:

29/5/2008 - "Mẹ yêu con"


Trong khi có những khao khát mang thai và sinh nở không thể trở thành sự thật thì ở đây vẫn có những người phụ nữ mất nhân tính....

Hôm qua để ý ở tầng 2 nhà B trường FTU nhà mình có 1 cái thùng nhỏ kêu gọi quyên góp tiền ủng hộ em bé Hồ Thiện Nhân, em bé mà khi mới sinh đã bị mẹ bỏ rơi và bị súc vật cắn mất 1 chân và bộ phận sinh dục Mình vốn ko bao giờ tin vào mấy cái quỹ ủng hộ kiểu này. Thà mang tiền tới tận tay người cần nó còn hơn đầu tư kiểu gián tiếp, ai biết đc ma ăn cỗ

Hôm nay xem ti vi, người ta quay lại hình ảnh em bé ý. Giờ đã lớn hơn Khỏe mạnh, đẹp giai, thông minh và hiếu động Thấy đôi mắt em đen láy láy, gương mặt xinh xắn, đi lại thoăn thoắt dù 1 chân đã không còn. Bất ngờ vô cùng vì em bé đã được 1 gia đình tử tế nhận nuôi. Bất ngờ hơn nữa vì đó là gia đình chị Mai Anh, là giám đốc EMG mà ngày xưa anh Minh và mình đã từng làm việc Chị Mai Anh trả lời phỏng vấn rằng "anh ta" rất funny, nghịch ngợm, và rất tự hào về gia đình nhỏ của anh ấy. Đi đâu cũng khoe đây là bố cháu này, mẹ cháu này

Gia đình chị đã gửi thư và kết quả xét nghiệm cho em tới rất nhiều bệnh viện trong và ngoài nước nhưng chưa ở đâu dám nhận để phẫu thuật cho em. Trong thời gian tới, nếu may mắn có 1 nơi nào đó nhận lời, hi vọng em bé sẽ được phẫu thuật thành công. Lúc đó, nếu ai muốn đóng góp 1 phần kinh phí giúp đỡ em thì gửi về gia đình chị Trần Mai Anh tại 118 Hàng Bạc nhé!

Không muốn bình phẩm gì thêm về người mẹ của em. Có lẽ người mẹ ấy cũng không thể sống thanh thản đến cuối đời.

Cầu mong cho em bé lớn lên mạnh mẽ trong tình yêu thương, không bao giờ phải mặc cảm về những gì mà chính người mẹ của mình đã gây ra cho em ấy.

Cái thiện trong đời thường

CAMERA

Cái thiện trong đời thường
23:15:28, 29/05/2008
Camera

Đối lập với cái ác là cái thiện. Cái ác phá hủy cái đẹp, tàn phá lòng tin, giày đạp những giá trị tinh thần của con người... thì cái thiện cứu chuộc cái đẹp, gầy lại lòng tin và bảo vệ những giá trị tinh thần cho con người...

Câu chuyện về cháu bé mang tên Phùng Thiện Nhân chứa trong đó tất cả những yếu tố về cái ác và cái thiện. Thiện Nhân đã bị người mẹ nhỏ tuổi của mình vứt trong vườn chuối khi vừa mới sinh ra. Khi được phát hiện, toàn thân cháu bầm dập tím tái đầy vết chích cắn của các loài côn trùng chuột bọ, đã bị gặm hết một chân phải và mất bộ phận sinh dục. Thế nhưng như một điều vô cùng kỳ diệu, dù đau đớn đói khát như thế, sức sống trong cháu vẫn không chịu tắt, cháu vẫn thoi thóp sống. Các bác sĩ y tá ở Bệnh viện đa khoa Quảng Nam đã làm tất cả những gì có thể để cháu không chết. Nhà chùa đã đặt cho cháu cái tên Hồ Thiện Nhân, như lời nguyện cầu cháu sẽ gặp những con người nhân đức thương yêu bảo bọc, bù đắp cho những bất hạnh cháu đã phải chịu ngay từ ngày đầu tiên được làm người.

Thiện Nhân sau đó đã lớn lên rất tội nghiệp trong nhà ông bà ngoại nuôi già cả và nghèo túng, ở Núi Thành, Quảng Nam, cả ngày lê la một mình và chỉ ăn độc có một món cơm nguội và chuối, cho đến khi được vợ chồng anh chị Phùng Quang Nghinh và Trần Mai Anh nhận làm con nuôi và đưa về Hà Nội. Cháu đã làm quen với gia đình mới và bắt đầu được hưởng những gì mà tất cả những trẻ em khác vẫn có: bố mẹ, ông bà, anh em... Thiện Nhân đã bắt đầu tự khám phá cuộc sống, vịn vào các điểm tựa để di chuyển với hai cánh tay và một chân còn lại. Bố mẹ cháu đã không đành lòng nhìn con như thế, đã tìm mọi cách để có thể chữa chạy cho cháu.

Điều mà anh chị Quang Nghinh - Mai Anh đã làm được là ráp chân giả cho Thiện Nhân, để cháu tập đi, tránh cho thân thể vẹo lệch nếu tiếp tục di chuyển với một chân. Anh chị cũng từ sự giúp đỡ của bao người, đưa cháu sang Thái Lan, khám để xác định sẽ chữa trị cho cháu thế nào, để sau này lớn lên, cháu có thể trở thành một người bình thường. Câu trả lời là, Thiện Nhân sẽ phải liên tục thay chân giả theo độ lớn của cơ thể (hiện cháu chỉ mới 20 tháng tuổi) cho đến trưởng thành, khi bộ xương đã phát triển hoàn chỉnh. Còn bộ phận sinh dục của cháu sẽ được tái tạo khi cháu đến tuổi dậy thì.

Trên các trang báo và website, các blog cá nhân tràn đầy những bài viết bộc lộ bao điều thương cảm của bao nhiêu bố mẹ, ông bà, anh chị... mới của Thiện Nhân (giờ đã được mang họ Phùng của bố), và cả sự đóng góp, mong giúp cho Thiện Nhân được chăm sóc tốt nhất, vì chữa trị cho Thiện Nhân sẽ đòi hỏi một món tiền rất lớn...

Những người thiện của Việt Nam có lẽ ấm lòng thấy mình không đơn độc khi biết rằng cái thiện vẫn lặng lẽ tồn tại và lặng lẽ liên kết thành một sức mạnh âm thầm...

Camera


Sunday, June 1, 2008

Video Thien Nhan on VTV news 29-05-2008